Sự cấp bách trong nâng cao nhận thức về vấn đề sử dụng nhựa không có gì mới lạ, nhưng tình trạng nghiêm trọng này vẫn đang diễn ra trên diện rộng. Theo báo cáo của Quỹ Động vật hoang dã Thế giới, ước tính có khoảng 10 triệu tấn chất thải nhựa đổ vào đại dương mỗi năm, gây hại cho sinh vật biển và hệ sinh thái. Như chúng ta đã biết, rác thải nhựa có thể mất hàng trăm năm để phân hủy, đã gây ra những thiệt hại môi trường lâu dài đáng báo động.
Đồng thời, tiêu thụ nhựa trong phòng thí nghiệm đã đạt đến mức đáng lo ngại, với 5 triệu tấn được tạo ra hàng năm trên toàn thế giới (có thể hình dung lượng núi nhựa đó tương đương với 67 tàu du lịch, theo Nature Report năm 2015). Mặc dù tác động ngay lập tức sẽ ở mức thấp, nhưng việc hiểu được hậu quả nặng nề đến môi trường rộng lớn cần giáo dục và nhận thức.
Một thí nghiệm đơn giản nhưng mở mang tầm mắt, có thể minh họa hiệu quả vấn đề: thay vì vứt đi số rác nhựa đã dùng mỗi ngày, bạn hãy thử giữ lại chúng trong phòng thí nghiệm trong một tuần. Khối lượng tích lũy chỉ trong vài ngày lúc này mà bạn thấy trước mắt sẽ là một hồi chuông cảnh tỉnh mạnh mẽ, một lời nhắc nhở rõ ràng về sự đóng góp của tất cả chúng ta. Bằng cách biến vấn đề vô hình thành hữu hình, chúng ta hiểu sâu sắc hơn về sự việc và sự cấp bách trong tìm kiếm các giải pháp sinh thái.
Bây giờ chúng ta đã xác định được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nên chúng ta cần hiểu chính xác những gì cần được giải quyết nhanh chóng. Các lĩnh vực nghiên cứu khác nhau sẽ có các loại chất thải nhựa riêng biệt. Ví dụ, các phòng thí nghiệm nuôi cấy tế bào sẽ có các chồng đĩa và bình nuôi cấy mô, trong khi các phòng thí nghiệm bộ gen có thể chất đống một lượng đáng kể các ống và đĩa PCR.